Nhật ký tư vấn
Vừa bước ra phòng họp, điện thoại “ting” – một tin nhắn từ số
máy lạ “Chào c Thanh, e là M bạn của D, e quan tâm đến sản phẩm Bảo hiểm bệnh
ung thư bên chị….”
Một cuộc hẹn được thiết lập ngay sau tin nhắn đó 1 giờ đồng
hồ. M phi đến tòa nhà văn phòng tôi đang làm, chờ sẵn ở quán cà phê tầng 1.
M này, em làm chị khá…tò mò. Thường một bạn trẻ như em chỉ
chủ động hỏi mua bảo hiểm về bệnh hiểm nghèo khi bạn ấy vừa rời phòng khám và
bác sỹ nói là “Rất tiếc, em đã mắc…giai đoạn…..” hoặc “Em có nguy cơ rất cao….về
abcxyz…gì đó”
M cười sằng sặc, chị đa nghi thế à, mà thực tế là thế à chị???
Nói thật với chị, e cũng không ngờ có ngày e lại nôn nóng muốn mua bảo hiểm thế
này. Trước giờ ai mời em là em……mắng luôn vào mặt ấy.
Chuyện là hôm qua, e cùng thằng D đến thăm thằng bạn e ở viện
K, 3 đứa chúng em ở với nhau cùng phòng trọ suốt những năm đại học. Chị ạ, nó mắc
ung thư phổi giai đoạn 4, chỉ đau đau ở ngực, đi khám thì đã vậy rồi…
Chị hiểu, vậy giờ chị không cần nói cho em vì sao mình cần bảo
hiểm đúng không?
Đúng chị, D bảo qua gặp chị đi, chị sẽ biết gói nào phù hợp
với e!
2 chị em có 1,5 tiếng nghỉ trưa, trọn vẹn câu chuyện, chốt một
chương trình bảo vệ!
M chào tôi ra về, gương mặt vơi đi chút lo âu…..
Nhận xét
Đăng nhận xét