Sự chuẩn bị nào cho ngày mai
Đọc xong bài báo, mắt nó lại cay xè. Câu chuyện cô bé 6 tuổi chờ mẹ đến đón sau giờ tan trường, chờ mãi mà mẹ không đến, cô bé không biết rằng tai nạn vừa ập đến với người mẹ thân yêu của mình khi đi ngang qua một công trình đang thi công ở Hà Nội, một thanh sắt lớn rơi xuống trúng người, chị đã ra đi khi chưa kịp nói với con điều gì.... Vừa mới vài tuần trước là đôi vợ chồng đi chăm con sinh non không may đều ra đi trong một vụ cháy khu nhà trọ cho bệnh nhân nghèo , để lại hai đứa con thơ với một gia cảnh đáng ngại. Có nỗi đau nào lớn hơn… Mỗi ngày trôi qua có quá nhiều những chuyện buồn như thế, nhưng những câu chuyện liên quan đến trẻ thơ thường ám ảnh. Nó tự hỏi họ đã ra đi hơn cả sự đường đột, chặng đường phía trước của các con còn đều rất dài, họ đã chuẩn bị được những gì cho các con…. Ai cũng phải ra đi, chỉ khác nhau là đi lúc nào, nhẹ nhàng hay đau đớn, cô đơn hay ấm áp, được chuẩn bị hay không được chuẩn bị, sớm hay muôn….mà thôi. Nếu đã sinh ra trong cuộc đời này ắt...